Tư vấn dịch vụ
096 818 9119

Tư vấn vật phẩm
096 714 8189

8/3, VIẾT ĐÔI DÒNG TẢN MẠN VỀ NGƯỜI VĨ ĐẠI NHẤT THẾ GIAN “ MẸ “

Tình yêu có muôn hình vạn trạng, có muôn kiểu yêu thương, nhưng.. có lẽ thứ tình cảm thầm lặng và vĩ đại nhất trên thế gian này là tình cảm của những người làm Mẹ dành cho con cái mình. Đó là sự hi sinh, nhẫn nhịn, là những ngày tần tảo sớm tối… là những nỗi xót xa chẳng ngôn từ nào diễn tả hết được…
01.03.2019

Tình yêu có muôn hình vạn trạng, có muôn kiểu yêu thương, nhưng.. có lẽ thứ tình cảm thầm lặng và vĩ đại nhất trên thế gian này là tình cảm của những người làm Mẹ dành cho con cái mình. Đó là sự hi sinh, nhẫn nhịn, là những ngày tần tảo sớm tối… là những nỗi xót xa chẳng ngôn từ nào diễn tả hết được…

Theo từ điển của ngôn ngữ, chúng ta tìm thấy một  “ định nghĩa về Mẹ “ thế này : “ Mẹ là người đã sinh ra ta “. Bao nhiêu người trong chúng ta đồng tình với quan điểm này. Có phải Mẹ chỉ là người sinh ra ta không ?

Thực tế, Mẹ không thể nào chị đơn giản thế, Mẹ là một điều gì đó vĩ đại, cao cả lắm  và chẳng thể có một định nghĩa nào có thể nói hết về Mẹ. Mỗi chúng ta từ lúc sinh ra đến khi trường thành ai mà không có mẹ, ai mà không cần mẹ. Có mẹ, ta có tuổi thơ. Có mẹ, ta trưởng thành từng ngày. Qủa thật, tình mẹ là điều gì đó thiêng liêng và cao cả lắm, hơn tất thảy mọi thứ tình cảm trên đời này. Chỉ có Mẹ mới chịu đựng được những nỗi vất cả, nỗi cực nhọc, lao tâm khổ tứ vì con, vì chồng.

Trong cuộc sống hiện đại, những xa hoa, xô bồ, những áp lực cuộc sống, công việc đôi khi làm cho ta quên đi hình ảnh người Mẹ, quên đi vẫn còn một nơi bình yên  luôn rộng tay chào đón mình đó là “ gia đình”. Ta có thể khóc nấc lên  vì một chàng trai hay một cô gái nào đó ta đang thầm thương trộm nhớ, ta thường quan tâm đến những thứ vô hình, những người.. dưng trong cuộc sống mà quên rằng, có một người vẫn luôn dõi theo từng bước ta đi, vẫn ngày đêm lo lắng, vẫn ân cần, vẫn luôn ở bên cạnh, sẵn sàng bờ vai cho ta dựa vào, người đó không ai khác chính là Mẹ. Thế mới thấy được sự hi sinh vĩ đại của Mẹ.

             “ Mẹ là bờ vai, nơi con nương tựa suốt chặng đường dài…
Mẹ là động lực, nơi con vực dậy khi thất bại…
Mẹ là chỗ cuối, khi kế bên con không còn ai…

Mẹ là đôi tay gầy nhẫn nhục, chai sần cùng đôi quang gánh quanh  năm. Là mái tóc dãi dầu gió sương, đốm bạc vì những lo toan. Mẹ là đôi chân trong bùn non, rẽ từng rảnh lúa xuống ruộng sâu. Mẹ luôn là thế, bao phần khó khăn trong cuộc sống mẹ dành lấy, mẹ chỉ mong sao con được vui, trưởng thành.

“Nuôi con chẳng quản chi thân,

Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn,

Nuôi con buôn tảo bán tần,

Chỉ mong con lớn nên thân với đời,

Những khi trái nắng trở trời,

Con đau là mẹ đứng ngồi không yên,

Trọn đời vất vả triền mien,

Chạy lo bát gạo đồng  tiền nuôi con,

Dẫu  cho thân xác héo mòn,

Miễn sao con được đủ đầy ấm no” ( Ca dao)

Vất vả là thế, cơ cực là thế, nhưng mẹ chẳng hề than van. Hình ảnh người mẹ tần tảo sớm hôm dưới mưa gió trên đồng ruộng, bán mặt cho đất, bán lung cho trời, lam lũ vất vả. Đôi bàn tay gầy xương đầy những vết chằng chịt, vết cắt khoét . Có lẽ đó là những hình ảnh đẹp nhất không ngôn từ nào có thể diễn tả hết được. Chúng ta, bao nhiêu người cảm nhận hết được những sự cao quý của mẹ mình?

Vậy mà, vẫn còn những người mẹ phải đau xót nhìn cảnh con cái mình  trưởng thành, lớn lên bất hiếu với cha mẹ. Đâu ít những trường hợp con cái vác dao đuổi đánh những người thân sinh, cực khổ nuôi mình lớn lên. Thật xót xa !

Chỉ một giây thôi…nhắm mắt quên cuộc đời, hãy nghĩ suy lại, ta tìm mẹ nơi đâu…? Ngày bé, muốn được lớn lên thật nhanh để có cuộc sống riêng, để không bị mẹ mắng Lớn lên rồi, sống xa mẹ, ta  mới nhận ra những ngày được sống bên gia đình thật đáng quý biết bao.

“ Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe con….

…. “